\ Truyện cười \ Linh tinh

Nói chữ…



 
Anh nọ nghe lỏm người ta, lúc ngồi ăn, thường hay nói đến hai chữ tửu, sắc. Anh biết tửu là rượu, còn sắc thì đoán là cơm, chả còn gì khác nữa! Một hôm, có người mời ăn cỗ. uống rượu ngà ngà say, anh ta bảo bạn:

- Thôi bây giờ thì ông cho sắc ra đây thôi!  Anh bạn tưởng anh đòi xuống xóm cô đầu, bèn nói:
- Cứ uống rượu đã. Muốn có sắc thì sẽ có sắc thôi!  Anh ta càng được thể, khề khà:
- Bao giờ tôi cũng thế. Có tửu thì phải có sắc mới được. Không có sắc, cứ cồn cào trong bụng, không chịu nổi.  Ðợi một lát, không thấy bưng cơm ra, anh ta giục:
- Thôi ông bạn cho sắc ra đi thôi! Còn chờ gì nữa!  Vừa lúc ấy, vợ bạn ở trong nhà bưng liễn cơm đi ra. Anh ta trông thấy, một tay vỗ đùi, một tay chỉ liễn cơm, bảo:
- Có thế chứ! Sắc đây rồi!  Anh bạn tưởng anh kia ghẹo vợ mình, nỏi giận, vừa đánh vừa mắng:
- À thằng này láo thật! Mày muốn chim vợ ông hả?
 

Cũng vậy thôi!

- Người cha lưu ý: Con gái của cha ơi! Con không cảm thấy rằng chàng trai đang tán tỉnh con đã ở nhà ta quá lâu rồi sao? Chẳng lẽ mẹ con không nói gì cho con biết về việc này?
- Con gái dịu dàng trả lời: Có cha ạ! Mẹ nói rằng bọn đàn ông đúng là giống nhau y đúc.

Có ngày ra nhà xác.

Một ông ăn đám giỗ ở nhà sui gái, vì ăn vội nên mắc xương.
Khạc ra thì ngượng, ông bèn giả vờ say rồi la lên cố tìm những từ có âm tương tự như chữ “Khạc” để tống tiễn cái xương bất trị.
Ông cất tiếng: – Thằng đực nhà tôi với con Út anh sui đây thật là vừa đôi phải lứa, hợp với nhau về tuổi ta…ác…khờ…

Vẫn chưa hề hấn gì, ông lại tiếp tục:
- Thưa bà con chú ba…ác…khờ. Tôi ngày trước ở rừng thường trèo non vượt tha…ác … khờ. Tôi không phải là một đứa độc ác… khờ…
Mấy bà thấy vậy ôm bụng cuoi, ông ta tức mình la lớn:
- Đồ đàn bà vô duyên, gì mà cười toang to…ác…khờ…Không có đám này thì tôi đi đám kha…ác…khờ…
Ông sui gia biết chuyện, chỉ vào ông sui mắc xương nói như ra lệnh:
- Nhanh đi ra nhà thương gắp xương ra, ác…ác…vậy hoài có ngày ra nhà xác.
 
 

TRUYỆN CƯỜI KHÁC: