\ Truyện cười \ Linh tinh

Nịnh khách



Trong nhà hàng, một bà già đỏm dáng cao giọng gọi:
- Cho món gà quay nhé!
- Có ngay, thưa bà!
- Gà còn non không đấy?
- Thưa, không được như bà đâu ạ!

Đạo dùng người…

 
Lại nói về Khổng Minh và Tư mã Ý
Trong một lần ngồi đàm đạo về binh pháp, đạo dùng người, việc nước Việt Nam ra nhập WTO…Khổng Minh mới nói với Tư Mã Ý.
Chiến tranh bây giờ không chỉ phụ thuộc vào mưu kế quân sư, sĩ khí, thiên địa nhân mà còn phụ thuộc rất nhiều vào cuộc đấu trí giữa những người trực tiếp cầm quân là các tướng. Chính vì thế tôi chỉ chọn các tướng thông minh cho xung trận thôi.
- TMY : nhưng làm sao đại ca biết thằng nào thông minh
- KM : tôi có bài trắc nghiệm, vừa lúc đó thì Quan Vũ đi qua, Khổng Minh liền gọi vào vào hỏi.
Quan Zu nè ai là con ruột của Bố mẹ của Quan tướng quân mà ko phải anh chị em ruột với Quan tướng quân
Quan Zu ngẫm nghĩ 1 chút rồi trả lời : đó chính là tôi Mr Quan Vũ
Khổng Minh cười khà rồi quay sang TMY nói : ô thấy chưa..
TMY phục lắm bèn về áp dụng thử vào quân Ngụy, vừa lúc thấy Hứa Chử đi vào TMY bèn hỏi : Công tử nhà họ Hứa cho ta hỏi ai là con ruột của phụ huynh công tử mà ko phai anh chị em ruột công tử??
HC vò đầu bứt tai suy nghĩ rồi nói : để tôi luyện quân xong sẽ trả lời ông.
Trong lúc về trại HC nghĩ có lẽ mình thử hỏi thằng Trương Liêu xem sao, nó rất láu cá.
HC : Liêu nè ai là con của father and mother Liêu mà ko phải brother hay sister của you?
TL ngẫm nghĩ 1 lát rồi nói : It’s Me!!! Trương Liêu.
HC vui lắm lật đật chạy đến chỗ TMY rồi nói : Tối biết ai là con ruột của bố mẹ tôi mà ko phải anh chị em tôi rồi. Đó là Trương Liêu!!!
TMY vò đầu bứt tai : Cậu đúng là thằng đầu óc bã đậu..đó là Quan Vũ!!!

Chối đến cùng

Một chiếc xe hơi chạy loạng choạng nên bị cảnh sát giao thông bắt dừng lại. Viên đội yêu cầu lái xe:
- Tôi cần phải kiểm tra nồng độ rượu trong máu của ông. Ông hãy thổi vào cái rượu kế này.
- Tôi không thể làm được, vì tôi đang bị suyễn.
- Vậy sẽ có một bác sĩ thử máu cho ông.
- Không được, tôi bị bệnh ưa chảy máu.
- Vậy ông hãy đi thật thẳng theo vạch trắng phân làn đường này.
- Tôi không thể đi như thế được!
- Ông vẫn có lý do để từ chối ư?
- Tất nhiên! Bởi vì nó... ngoằn ngoèo.

TRUYỆN CƯỜI KHÁC: